Hiển thị các bài đăng có nhãn am thuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn am thuc. Hiển thị tất cả bài đăng

Ăn cà chua tăng khả năng làm bố của bạn

Posted: Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013 by Unknown in Nhãn:
0

mái hiên di động Cà chua tăng khả năng thông báo các nhà khoa học Anh vừa công bố một nghiên cứu phát hiện hút sự chú ý: các món canh (súp) cà chua mỗi ngày có thể giúp cơ thể hấp thụ nhiều lycopene, do đó cải thiện khả năng sinh sản ở nam giới.


Theo bài báo đăng trên tờ British Journal of Urology (Tạp chí Tiết niệu), một nhóm nghiên cứu từ Đại học Portsmouth có bất kỳ sự lựa chọn 6 người đàn ông khỏe mạnh ở tuổi 42, sau đó cho họ ăn mỗi món canh chua 400gram ngày trong 2 tuần liên tiếp.

Kết quả cho thấy nồng độ lycopene trong tinh dịch của những người đàn ông đã tăng từ 7-12%. Bởi vì các nhà khoa học trước đó đã thừa nhận nồng độ lycopene trong tinh dịch của đàn ông vô sinh rất thấp, do đó, nhóm nghiên cứu tin rằng lycopene cao có liên quan đến khả năng sinh sản ở nam giới được cải thiện hơn. Không chỉ vậy, lycopene là có khả năng chống oxy hóa, do đó có thể phá hủy các chất có hại cho khả năng sinh sản trong cơ thể.

Các nghiên cứu trước đây đã chỉ ra rằng chất lycopene trong cà chua có tác dụng chống hen suyễn do tập thể dục và giảm nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt. Nhưng đây là lần đầu tiên tác dụng của cà chua trên khả năng sinh sản đã được phát hiện.

Tự ngôn

Posted: Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013 by Unknown in Nhãn:
0

Tự ngôn

Thoạt đầu ai cũng tưởng chẳng làm sao. Cùng là đất nước, đi đâu mà chẳng thế ? Từ Bắc vào Trung, đâu đâu lại không có những con mắt nhìn vào những con mắt mà như gói ghém cả một trời thương nhớ; từ Trung vào Nam, chỗ nào mà lại chẳng có những miệng cười, không nói ra lời mà hàm súc biết bao duyên thắm ?
Vậy mà không; lòng người xa nhà y như thể là khúc gỗ bị mối ăn, mục nát từ lúc nào không biết. Trông bề ngoài thì không có gì khác lạ, nhưng cầm một cánh hoa khẽ đập vào thử mà xem: tiếng gỗ kêu mệt mỏi, u buồn, mà nếu gõ mạnh thêm chút nữa, ta sẽ thấy gỗ vỡ tan, để lộ ra những tảng mục lỗ chỗ như tổ ong, tiết ra một thứ bụi vàng hanh hao, nhạt nhẽo. 

Con tim của người khác tương tư cố lý cũng đau ốm y như là gỗ mục. 

Sài Gòn, Phú Lâm, Bình Lợi, Chợ Lớn, Lồ Ồ... vui quá, cứ uống rượu mạnh thế này, nghe con hát đàn vừa múa vũ vừa ca, lại cặp kè với gái hơ hớ như trăng mới mọc thế này, thì sao lại có thể rầu rĩ được ? Ấy vậy mà một buổi chiều trở gió kia, ngồi cúi xuống lòng để hỏi chuyện tim mình, ta cảm như có hàng ngàn vạn con mọt nhỏ li ti vừa rụng cánh o o vừa đục khoét con tim bệnh tật. Và tự nhiên ta có cảm giác rằng thân thể ta, không biết từ lúc nào, đã bị mối "xông" và đang đi đến chỗ mọt ruỗng, rã rời tan nát. 
Mỗi nỗi buồn se sắt xâm chiếm đầu óc ta. Buồn thì ngâm thơ: 

Biệt ly ai kể xiết lời,
Vì hoa cách mặt cho người thương tâm.
Người đưa rượu hỏi thăm Bành Trạch,
Kẻ say trăng tìm khách Đào, Chu;
Nào ai trang điểm máu thu,
Hoa vàng chén bạc tạc thù với ai?
Miền Hữu Lĩnh tin mai gắn bó,
Đỉnh Cô Sơn mối gió đợi chờ.
Muốn mang chén rượu câu thơ,
Lạnh lùng trong tuyết, hững hờ dưới trăng... 

Ngâm thơ lại càng buồn, mình chán nản không để đâu cho hết. Sự chán nản không tên tuổi, không lý do, ví có muốn nói ra với người ở cạnh cũng không thể được. 

Tại sao lại buồn ? Tại sao lại chán ?
Không biết tại làm sao cả
Người bạn mây nước gặp gỡ ở phương trời hiểu sao được những u uẩn đó nên người xa nhà cũng chẳng muốn nói ra làm gì. Gió về đêm lạnh tê tê, nước đập vào bờ dào dạt và ở bến nước nào người ta cũng khổ. Thương nhau, muốn an ủi lẫn nhau, mà không dám nói, hay không biết nói ra thế nào. Người đẹp chỉ còn biết cúi đầu xuống thở dài, còn người đàn ông thì im lặng, đưa cặp mắt như mất thần nhìn vào bóng đêm mịt mù có tiếng dế kêu giun khóc. Cái buồn, cái chán cứ như thế mà kéo lê thê ra mãi. 

Cho tới một ngày kia... đang ngồi trong một tiệm ăn hẻo lánh ở trên sông Tân Thuận, trận mưa đầu mùa trút nước xuống phố phường. Những người Bắc Việt ngồi ở những bàn ăn gần đó nhìn mưa mà thấy thẫn thờ, mà thấy bơ vơ, tưởng chừng như không thể chịu đựng nổi bầu không khí nặng nề lúc đó, bèn kiếm một câu gì để nói.
Một người bảo:
"Ở Bắc, có lẽ bây giờ cũng mưa đầu hè đấy nhỉ."
Một người khác:
"Thế nhưng mưa ở Bắc, nó khác kia, bà ạ."
Một người khác nữa:
"Cái gì cũng khác hết. Thôi, đừng nói nữa, tôi muốn khóc đây." 

Người bạn phương trời liếc nhìn ông bạn trai đứng cạnh: hai người im lặng chằng nói, vì nói chẳng ra lời, nhưng càng cảm thấy như có một thứ điện kỳ lạ truyền cảm đi khắp người. 

Thì ra không cần nhiều: chỉ một câu nói tầm thường vào một buổi chiều mưa gió đìu hiu cũng gợi lên được những ấn tượng rầu rĩ trong một tấm lòng đã có mối xông. 

Người ta nhớ nhà, nhớ cửa, nhớ những nét mặt thương yêu, nhớ những con đường đã đi về năm trước, nhớ người bạn chiếu chăn dắt tay nhau đi trên những con đường vắng vẻ ngào ngạt mùi hoa xoan còn thơm ngát hơn cả hoa cau, hoa bưởi. Người ta nhớ heo may giếng vàng; người ta nhớ cá mè, rau rút; người ta nhớ trăng bạc, chén vàng.
Các món ăn ngon trong Thương nhớ mười hai

Nhớ quá, bất cứ cái gì của Hà Nội cũng nhớ, bất cứ cái gì của Bắc Việt cũng nhớ, nhớ từ cánh đồng lúa con gái mơn mởn nhớ đi, nhớ từ tiếng hát của người mẹ ru con buổi trưa hè mà nhớ lại; nhớ hoa sấu rụng đầu đường Hàng Trống, nhớ quả bàng ở Hải Hậu rụng xuống bờ sông Đào, nhớ sen Linh Đường thơm ngào ngạt cả bầu trời nhớ lên, nhớ nhãn Hưng Yên, vải Vụ Bản, cá anh vũ Việt Trì, na Láng, bưởi Vạn Phúc, cam Bố Hạ, đào Sa Pa, mà nhớ xuống. 

Càng nhớ như vậy thì càng yêu Hà Nội biết bao nhiêu, lại càng say đắm Bắc Việt biết bao nhiêu !
Hà Nội! Bắc Việt của một ngày xa xưa ơi! Bây giờ liễu ở Hồ Gươm có còn xanh mươn mướt như hồi ta bước ra đi ? Những trồi sơn trúc, thạch nương ở Nghi Tàm có còn chứa phong quang như cũ ? Núi Nùng ra sao ? Hồ Tây thế nào ? Con đường Bách Thảo thơm nức mùi lan tây, hàng đêm, ta vẫn cùng đi với người vợ bé nhỏ, bồng con ở trên tay đi đến thăm người bạn sống cô chích ở trong vườn "Bìm Bịp" bây giờ ra thế nào ? Trên con đường Phú Thọ, Yên Bái, Lào Cai các đồn điền cam quýt ở hai bên bờ sông Thao vẫn còn tốt tươi như cũ và các cô con gái ngăm ngăm da dâu có còn nắm lấy tay các khách du mà ví von ca hát không cho về ? Ở trước cửa trợ Đồng Xuân, có còn chăng những hàng nước chè tươi; ở chợ Hôm, những hàng phở gánh bán cho khách ăn đêm; và ở trên khắp nẻo đường, những người đội thúng, cầm một chiếc đèn dầu ở tay, lặng lẽ đi trong đêm rao "giò, dầy" ? 

Nhớ không biết chừng nào là nhớ, nhớ sao nhớ quá thế này ! Thì ra cái người nhớ Hà Nội, nhớ Bắc Việt cũng như thể chàng trai nhớ gái; bất cứ thấy ai cũng tưởng ngay đến người thương của mình và đem ra so sánh thì bao nhiêu người đẹp ở trước mắt đều kém người thương mình hết. 

Ai bảo kẻ vắng mặt chịu thiệt thòi ? Tôi thấy rằng càng vắng mặt bao nhiêu thì lại càng thương gấp bội; chỉ có kỷ niệm là đẹp thôi, chớ hiện tại bao giờ cũng kém phần tươi tốt. 

Nhưng thương nhớ cách mấy đi nữa thì có níu quá khứ lại được đâu ? Tại sao không chịu yên vui với hiện tại, tiếc nuối làm gì vô ích ? Lịch sử không đứng yên một chỗ bao giờ. 

Cái đã đi là cái đã mất. Đành vậy. Lấy hiện tại so sánh với quá khứ, e bị chủ quan mà có sự bất công.
Tôi cũng biết có sự bất công, khó tránh. Tôi yêu Hà Nội quá, tôi nhớ Bắc Việt nhiều nên bao nhiêu cái đẹp, cái hay ở trước mắt, tôi thấy mất cả ý nghĩa đi. Có lẽ đó là sự bất công to lớn, nhưng yêu, bao giờ mà lại chẳng bất công như thế ? 

Tôi yêu mến luôn cả sự bất công đó và trong mười hai tháng của mười hai cuộc đổi thay tiết trời, mười hai sự rung động uyển chuyển của năm tháng, của chim muông, của sắc đẹp, của hoa lá, của thương yêu, tình tứ, tôi cảm ơn sự bất công đã cho tôi nhìn rõ lòng tôi yêu thương Hà Nội đến chừng nào, Hà Nội ạ! 

Ngày xưa, con gái quan thừa tướng, ngồi ở trên lầu cao nghe tiếng hát anh lái đò mà mê những vì không duyên kiếp nên hai người không lấy được nhau. Anh lái dong con đò ra khơi, đánh đắm đò mà chết rồi nhập hồn vào một cây bạch đàn. Quan thừa tướng thấy cây đẹp, sai đắn về tiện thành một bộ đồ trà tuyệt đẹp. Mỗi lần cô gái cầm chén trà lên uống thì lại thấy hình bóng anh lái đò hiện lên trong chén trà: 

Không cầm lấy chén thì thôi
Hồ cầm lấy chén lại thấy người hò khoan. 

Bây giờ, người xa cách Bắc Việt lâu ngày cũng vậy: ăn một tô hủ tíu thì nhớ đến phở Bắc "chính cống" ăn vào một buổi sáng rét căm căm; trông thấy cua bể thì nhớ đến bát canh cua đồng nấu với rau rút và khoai sọ; gặp một ngày bão rớt thì lòng lại buồn rười rượi, nhớ đến thu sơ với gió may, hoa vàng. Trời tháng ba, nhớ hội hè đình đám, con gái hát ví nghe thật là hay, đàn ông đánh vật xem mà sướng mắt; tháng bảy, nhớ mưa Ngâu rả rích buồn lòng như người khuê phụ nhớ chồng; tháng tám, cũng thưởng bánh Trung thu, cũng cộ đèn, nhưng lại càng nhớ trăng Cổ Ngư và thèm cái cảnh tưng bừng nhộn nhịp ở Hàng Gai, Hàng Đào, Hàng Mã...; tháng một nhớ đến gió ở Đọi Đệp lúc tản cư, mặc áo trấn thủ ngoài khoác va-rơ đi như muốn bay lên trời màmiệng vẫn không ngớt ngâm bài "Tây tiến"; tháng chạp nhớ những con đường ẩm ướt, nhớ mưa phùn rét căm căm, hai vợ chồng lên Đông Hưng Viên ăn một bát "tam xà đại hội" khói bốc lên nghi ngút. 

Mỗi tháng lại có những cái đẹp não nùng riêng, những nỗi nhớ nhung riêng. 

Một cảnh bầy ra trước mắt mình lại nói lên những niềm thương yêu cũ, làm thế nào mà giữ mãi ở trong lòng cho được ? 

Tôi ghi lại "Thương nhớ Mười Hai" không nhằm mục đích gì cao rộng, chẳng qua chỉ là đánh dấu những ấn tượng hiện ra trong trí óc những buổi mây chiều gió sớm, "sầu biệt ly vơi sáng đầy chiều" thâu nhận được trong những khi lạc bước trên những nẻo đường chật ních những người bận rộn bên cạnh những ngoại kiều ăn mặc như phường chèo, nói "líu lô buồn nỗi khó nghe" ! 

Ới những người thiên lý tương tư ! Nếu bất ngờ những dòng sau đây có lạc vào tay bạn, mà thấy nói được lên một mối cảm hoài của bạn vẫn chất chứa ở bên lòng, thế là kẻ viết bài này lấy làm mãn nguyện lắm rồi.

Đời mà có một người vui cái vui của mình, buồn cái buồn của mình chẳng là đủ rồi sao ? Có tâm sự trong lòng, lặng nhìn nhau không nói mà cùng cảm biết, thế chẳng là đủ rồi sao ? 

Thôi, bây giờ mặc cho ngòi bút đưa đi, đến đâu hay đó...

>>> Tháng Giêng: Mơ Về Trăng Non Rét Ngọt

Trứng đúc thịt hấp

Posted: Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013 by Unknown in Nhãn:
0

Trứng đúc thịt hấp

Trứng đúc thịt hấp có màu vàng tươi, có mùi thơm đặc trưng của trứng, thịt, nấm hương, rất ngon khi dùng với cơm nóng.

Nguyên liệu:
Trứng vịt: 3 quả
Thịt lợn nạc vai: 150 g
Nấm hương, mộc nhĩ: 5 g
Nước mắm, mì chính, hạt tiêu, hành củ tươi, rau mùi.

Làm món ăn ngon với Trứng đúc thịt hấp

Cách làm:
Thịt lợn rửa sạch, thái miếng, băm nhỏ, ướp với hạt tiêu, mì chính, nước mắm, hành củ tươi thái lát mỏng.

Mộc nhĩ, nấm hương ngâm nở, rửa sạch thái nhỏ trộn vào thịt.

Đập trứng ra bát, gạn lấy một lòng đỏ để riêng, dùng đũa đánh tan trứng, trút vào bát thịt trộn đều. Xoa mỡ vào lòng đĩa sâu, trút trứng vào thịt vào đĩa, dàn đều dày khoảng 1,5cm đem hấp. Sau khoảng 20 phút, khi trứng chín tới lấy ra phết một lớp lòng đỏ lên mặt đĩa trứng, rồi đem hấp lại thêm 3 phút để lớp trứng trên mặt đĩa chín là được. lấy ra dùng dao nhọn trút trứng sang đĩa khác, cắt miếng vuông (quả trám) trang trí rau mùi, ăn nóng.

Click để xem thêm cácmón ăn ngon từ trứng:
» Trứng hấp vân 
» Khổ Qua Xào Trứng
 

Trứng hấp để

Posted: by Unknown in Nhãn:
0

Trứng hấp đểBí Ngô vốn không khoái trứng lắm, nhất là trứng luộc; trứng chiên và khổ qua xào trứng còn tàm tạm. Duy chỉ cótrứng hấp vân là ngoại lệ, món này nhìn đẹp mà ăn cũng ngon, cách chế biến cũng không quá phức tạp.

Nguyên liệu:
Trứng vịt: 2 quả
Mọc sống: 200 g
Nấm hương, mộc nhĩ: 5 g
Gia vị: Nước mắm, mỡ, mì chính, hạt tiêu, rau mùi, mì chính, dây buộc, giấy trắng hoặc là chuối.
Món ăn ngon: Trứng hấp vân
Cách làm:
Đập trứng ra bát, tách riêng lòng đỏ, lòng trắng, đánh tan.

Bắc chảo lên bếp, xoa một lớt mỡ mỏng cho khỏi dính, đổ trứng vào tráng mỏng vừa (tráng riêng lòng đỏ, lòng trắng).

Mọc thúc hạt tiêu, mì chính, quật dẻo.

Nấm hương ngâm nở, rửa sạch cắt bỏ chân, để ráo nước.

Mộc nhĩ ngâm nở, rửa sạch, cánh nhỏ để nguyên, cánh to cắt ra làm 2, 3.

Trải lá trứng trên thớt hoặc khay, dàn một lớp giò mỏng đều, xếp nấm hương, mộc nhĩ lên trên, phết một chút giò lên nấm hương, mộc nhĩ. Lá trứng thứ 2 làm tương tự.

Đặt hai lá trứng so le nhau rồi cuộn tròn lại, dùng giấy trắng hoặc lá chuối cuốn bên ngoài, dùng dây buộc xung quanh. Đem hấp chín, thời gian khoảng 20 phút. Trứng chín lấy ra để nguội, tháo bỏ dây, giấy, thái khoanh dầy khoảng 0,8 – 1 cm, bày vào đĩa.

Món ăn ngon: Trứng hấp vân
Sáng tạo vớiTrứng hấp vân
Click để xem thêm cácmón ăn ngon từ trứng:
» Trứng đúc thịt hấp

Trước khi dừng bút

Posted: by Unknown in Nhãn:
0

Trước khi dừng bút

Kỳ lạ đến thế là cùng, Hà Nội ạ!

Có phải đấy là thành kiến không? Có phải đấy là óc thiên vị yêu nên tốt, ghét nên xấu hay không? Hay đó chỉ là kết quả của một sự mê hoặc làm cho người ta mất cả sự công bình trong phê phán? Thôi thì thế nào cũng được đi: ta mê, ừ thì ta chịu tiếng ta mê; ta lầm, ừ thì ta chịu tiếng ta lầm, nhưng không ai có thể bắt ta nghĩ trái điều này: Hà Nội....ngon.. quá xá! Hà Nội ngon không mãi chỉ ngon về những miếng ngon đặc biệt, nhưng ngon từ cách ăn uống ngon đi, ngon từ cách rao hàng quà ngon xuống, ngon từ cách trình bày ngon tới, ngon từ cách thái miếng thịt, chia miếng bánh ngon lui.

Làm cái kiếp văn nhân, lắm lúc rầu muốn chết. Một người đẹp soi vào gương có thể bằng lòng nhan sắc của mình. Một bà từ mẫu có thể tự mãn vì thấy mình hoàn thành nhiệm vụ. Riêng có người viết văn là không bao giờ được vừa ý - vì vừa ý làm sao được khi mà trong óc mình sôi nổi bao nhiêu ý nghĩ hay, bao nhiêu hình ảnh đẹp, mà làm cách nào đi nữa cũng không thể phô diễn được hết cả ra cho người ta cùng cảm thấy?

Ấy đấy, cái kẻ nói về miếng ngon Hà Nội đây cũng vậy. Ngồi một mình trong buồng lạnh một đêm khuya êm ả, đóng hết cả cửa lại để cho các tiếng động của phố phường không lọt được đến tai mình, rồi cố vận dụng tim óc ra để diễn lại một tiếng rao quả như hát, mà không thể nào diễn lại được, thử hỏi còn có gì chán chường hơn? Không biết bao nhiêu hương vị, màu sắc không biết bao nhiêu thanh âm, ý nghĩa rộn ràng ở trong óc tôi như những con ong bé nhỏ “tập quán” và tôi không còn biết nói gì về miếng ngon Hà Nội nữa.

Phở, quà bún, chả cá, thịt cầy... bấy nhiêu thứ đã đủ tượng trưng cho miếng ngon Hà Nội chưa? Bảo là đủ tôi thiết nghĩ thế tức không phải là ca tụng miếng ngon Hà Nội, mà trái lại, là nói xấu miếng ngon Hà Nội vậy.

Miếng ngon của Hà Nội có phải đâu là mấy thứ đó mà thôi, Hà Nội ngon là ngon từ cái dưa, quả cà, trách mắm; Hà Nội ngon là ngon từ bát canh hoa lý nấu suông, mấy cái trứng cáy chưng lên ăn với gạo mễ trì hay đĩa rau muống xào có gia thêm một chút mắm tôm, Hà Nội ngon là ngon từ miếng cá thu kho với nước mía ăn với gạo tám thơm vào đầu đông, mấy bìa đậu sống ở Phú Thụy chấm với mắm tôm chanh ớt vào một ngày oi bức hay một chén sấu dầm nhắm nhót một ngày đìu hiu vào cuối thu.

Các món ăn ngon ở quán cóc, vỉa hè

Ôi là miếng ngon Hà Nội! Cái ngon thiên hình vạn trạng làm cho người ta cảm thấy say sưa cuộc sống còn; cái ngon làm cho người ta thương mến nước non, thương mến từ cái cây, ngọn cỏ thương đi, thương mến từ con cá, miếng thịt của đồng bào mà thương lại; cái ngon làm cho người ta tự bắt buộc phải quý hóa từ mấy lá thìa là, cải cúc, từ một xóc cua đồng, từ mấy ngọn húng láng của những người nơi thôn ổ đã chăm chút trồng nên.

Thực vậy, ăn một bữa cháo ám mà thiếu thìa là, cải cúc thì còn ra trò gì? Thưởng thức một bữa mắm tôm chua, mà về gia vị không tìm được mấy cánh lá bạc hà hay một chút rau thơm, nhất định không thể nào toàn bích. Cũng vậy, người nội trợ muốn làm ăn khéo tay đến mấy đi nữa, mà canh dưa nấu lạc thiếu rau diếp và mùi tô điểm, hay ăn cuốn mà không có giấm cái, thang mà không có mắm tôm, thì cũng không thể làm cho ta mãn nguyện.
Cái ngon của Hà Nội thật là phiền toái mà kiểu cách. Người vợ thương chồng muốn làm nên một miếng ăn ngon, thực quả đã công phu; nhưng công phu, vất vả đến chừng nào đi nữa mà thấy chồng sung sướng thì cũng đã thấy được đền bù đầy đủ lắm rồi... Huống chi, nhiều lúc, miếng ăn ngon lại còn trói buộc tinh thần người ta lại với nhau, tưởng như không có cách gì khả dĩ chia lìa được...
Này này, người lãng tử! Có bao giờ anh đã bỏ quên người bạn đầu gối tay ấp mà đi theo tiếng gọi của tình yêu lãng mạn chưa? Ôi, sao mà những ngày đầu tiên sống chung với gái ở khách sạn trên đỉnh núi ngoài bờ biển, mơ mộng và thần tiên thế? Rượu khai vị uống dưới gốc một cây phượng vĩ; cơm thì bữa trưa là Tàu, bữa tối là Tây; nước thì là cam vắt, là “sếnh”, là sữa tươi, là súc cù là, là nước thơm... Sướng quá rồi còn gì! Nhưng thử hỏi sướng như thế được độ bao nhiêu lâu nhỉ?

Một buổi kia, thân thể anh cũng mỏi mệt như linh hồn anh, anh tự nhiên thấy nhớ đến một bát canh rau sắng do tự tay vợ nấu, một đĩa chè kho vợ quấy, một con chim ngói nhồi cốm nấm hương, và thịt thăn do vợ hầm. Những món ăn đó có những liên hệ tinh thần bí mật và tế nhị nối ta với gia đình, làm cho ta không thể nào quên được. Đi xa, có khi nhớ mà se sắt cả lòng, ăn uống mất cả ngon vì buồn dâng lên nghẹn họng. Ta tương tư tất cả những miếng ngon Hà Nội đã chiếm lòng ta. Một ngọn gió thay chiều, một trận mưa xanh lạnh, một con chim hót, một cánh hoa rơi, một câu hát của người thiếu phụ ru con trên võng... đều nhắc nhở ta nhớ đến một thời trên, một miếng ngon đặc biệt của Hà Nội mến yêu.
Hỡi ai là khách xa nhà, một chiều đìu hiu, đương gió nồm mà chuyển ra gió heo may, hỏi có nhớ đến những buổi quây quần vợ vợ, con con ở dưới bóng đèn, bên một mâm cơm có món giả cầy, hay một bát hẩu lốn nghi ngút khói, hoặc một đĩa cá kho khế (hay kho củ cải) ăn với rau diếp thái nhỏ tăn như sợi chỉ?

Trông thấy thu về, ta nhớ đến người vợ bé nhỏ xào cốm bên cạnh một cái lò than kêu lách tách. Ta nhớ đến ngô rang khi thấy gió lạnh đìu hiu; ta nhớ đến một bát rươi nấu với niễng vào những ngày ẩm thấp nặng nề, tức bực muốn mưa mà không mưa được; ta nhớ đến bát canh rau cần ngọt xớt nấu với tôm Thanh khi thấy lá rụng đầu thu; thấy mưa ngâu, ta nhớ đến sấu dầm và ta nhớ đến cá rô đầm Sét mỗi khi thấy mùa sen trở lại.

Ôi nhớ biết mấy, cảm bao nhiêu! Tả làm sao được những cảm giác nhẹ nhàng và tế nhị của những buổi sáng Chủ nhật lên chợ Đồng Xuân, ta đi vào khu hàng quà, cách dãy hàng cây, hàng cá mươi mười lăm bước? Thật quả là “trên thì trời, dưới thì hàng quà”, ông ạ. Phải tới đó một hai lần rồi, người ta mới có thể có một “khái niệm tổng quát” về miếng ngon Hà Nội và thấu hiểu rằng miếng ngon liên kết các giai cấp xã hội với nhau chặt chẽ đến chừng nào. Tà áo màu tươi bay cạnh bộ com lê xám; vai áo tứ thân phai màu sát với cái khăn quàng bằng nỉ màu vàng lợt. Người ta ngồi ở trên những cái ghế dài, thưởng thức các miếng ngon Hà Nội, vui vẻ như anh em ruột thịt trong một nhà, người này thấy món nọ ngon thì mách người kia, người kia thấy thức kia kém thì bảo cho người nọ. Hết thảy đều vui vẻ tươi cười. Và trông thấy những cái miệng nhai dẻo quẹo, những con mắt như cười, những nét mặt nở nang, tươi thắm ở trên những hàng quà tinh khiết đó, người ta cảm giác thấy đời ít nhất cũng có một cái gì ý vị.

Tôi đã từng biết những người trong suốt một tuần chỉ chờ đợi một buổi sáng Chủ nhật để dắt vợ, dắt con lên thưởng thức miếng ngon Hà Nội qui tụ ở dãy hàng quà chợ Đồng Xuân.

Mùi bún chả thơm, mùi nem nướng ngậy, mùi chả cá hơi tanh nhưng bùi làm khoan khoái khứu giác ta, trong khi thị giác ta được thỏa thuê với những đĩa đậu rán vàng óng ánh, những đĩa giò trắng cứ mịn đi, những ngọn rau muống chẻ nhỏ xanh muôn muốt, xen với tía tô hung hung vàng, những bát bung rực rỡ như gấm dệt, những bát bún riêu nghi ngút khói “chưa nuốt đến môi đã trôi đến cổ” rồi... Tất cả những miếng ngon đó tạo ra một không khí phong nhã làm cho ta mường tượng đến những buổi họp văn nghệ, anh em cùng nhau thông cảm những bức vẽ đẹp những áng thơ hay, những tác phẩm văn chương cao quý.

Hơn thế nữa, những tác phẩm văn nghệ chỉ làm cho ta thỏa mãn được về tinh thần, chớ miếng ngon thì có thể làm cho ta thỏa mãn cả ngũ quan và cho ta thấy có lúc tự nhiên muốn chắt chiu sự sống và cảm thấy là sống, chỉ sống thôi, dù có khổ nữa cũng là quý lắm rồi.

Các món ăn ngon ở quán cóc, vỉa hè
Thật, không gì cảm động hơn là trông thấy một cô gái bé ngồi ăn mẹt bún không muốn bỏ phí một sợi, húp từ một chút nước búng, hay một bà buôn bán, đặt tay nải xuống ở bên mình, gọi chả Sài Gòn, nhặt từng mảnh vụn của chả để ăn kèm với bún và chấm đẫm giấm ớt cho mát ruột.

Những ai lâu ngày mới được ăn một bữa miến lươn, mà gặp được hàng miến lươn ngon, có khi không muốn bỏ phí cả đến lá rau răm dính bát; xáo vịt mà làm khéo, có khi ăn thấy ngọt hơn đường; nhưng cháo vịt, miến gà, muốn ăn cho thực “sướng thần khẩu” phải tìm ăn cho được ở quán “bà Béo đeo tạp dề” cũng như cháo sườn ngon, ngoại trừ bà Còng ngồi ở đầu dãy, đối diện hàng chim, không thể ăn đâu khác nữa.

Ít lâu về sau này, món quà cơm nắm ăn với chả không còn thấy ở trên chợ nữa, nhưng thỉnh thoảng ở ngoài đường, người ta vẫn còn thấy một đôi bà gánh rong đi bán. Trưa mùa thu, trời hiu hiu gió, nằm ngủ ở trên võng dậy, uống một tuần trà rồi gọi một hàng cơm nắm vào ăn, mình cũng thấy là lạ miệng. Cơm gạo tám nắm thật mịn, “xắt khúc” bằng một con dao thật bén, bày lên một cái đĩa trắng tinh, mà gắp từng miếng một nhởn nha chấm với nước mắm Ô Long: không, ta phải thành thật nhận đó là một miếng ngon quái lạ. Hàng ngày, ai lại không ăn cơm, dù là ăn cơm với chả? Nhưng cũng thì là cơm, cơm nắm bán rong lại có một hương vị lạ lùng, mát mẻ làm sao, khiến cho người ăn thấy trơn tru cả cuống họng; nhất là cơm ấy lại chấm với nước mắm ấy, thật là cả một bài thơ tiết tấu vừa làm vui vẻ khẩu cái, lại vừa làm đẹp cả thị giác của người ta nữa. Trông thấy miếng cơm nắm trắng bong, mịn cứ lì đi, chấm vào trong một chén nước mắm vàng sẫm một màu quỳ, người ăn có cảm giác như “ăn hương, ăn hoa” vào bụng. Miếng chả ăn lúc đó dẫu làm bằng thịt heo, cũng cứ vẫn là một thứ gì thanh tao, cao quý hẳn đi; nhưng nhã hơn mà cũng lạ miệng là món “mọc” ăn điểm vào cơm nắm.

Đó là một món ăn tựa như giò, mà lại cũng tựa như ruốc viên, trong có bì, ăn sậm sựt và điểm một chút nước rất thanh, ngọt mà thơm thoang thoảng chớ không sắt lại như nước thịt bò viên hay nước lèo bánh xếp.

Hà Nội còn bao nhiêu thứ quà ngon lành mà rẻ như thế, làm cho người ta chỉ nhắc đến cũng đã bắt thèm rồi?
Tôi nhớ đến miến lươn vàng, thơm phưng phức mà bùi, ăn vào, sợi miến cứ quánh lấy nhau; tôi nhớ đến thời kỳ làm báo “Vịt Đực”, buổi sáng thu, ăn chả cốm nóng hôi hổi ở hàng Bông Thợ Nhuộm.
Quái lạ là cái miếng ngon! Mỗi thứ nhắc lại cho ta một kỷ niệm vui hay buồn, mỗi thứ nhắc lại cho ta một thời kỳ đã qua đi không trở lại.

Miếng ngon Hà Nội nhiều biết bao nhiêu! Yêu miếng ngon Hà Nội nhiều biết chừng nào!

Có ai đã từng yêu tha thiết, yêu mãnh liệt, hẳn đã thấy có khi ở bên cạnh người yêu, ta cảm thấy xa xăm rằng người yêu của ta cũng như một trái cây quý ăn vào vừa ngát, vừa ngon. Ta thèm thuồng, ao ước, nhưng nhiều khi cái ngon ấy đánh lừa ta và đem lại cho ta một dư vị cay cay, đắng đắng...

Các món ăn ngon ở quán cóc, vỉa hè
Duy chỉ có miếng ngon Hà Nội là không đánh lừa ai cả. Miếng ngon Hà Nội bao giờ cũng trung thành, êm ái, miếng ngon Hà Nội bao giờ chiếm được lòng ta như một người vợ hiền chiếm được lòng chồng. Có thể rằng có những buổi mây chiều gió sớm, người đàn ông theo tiếng gọi giang hồ cố hữu, lơ là với mối yêu đương trong một thời gian, nhưng phút sa ngã qua đi, quay về với gia đình, người đàn ông chỉ càng thấy mối tình cũ càng thêm quý hóa.

“Trắng da là đĩ, anh ơi,

Đen da là vợ ở đời với anh"

...

“Trắng da là tại phấn dồi,
Đen da là tại em ngồi chợ trưa".
Miếng ngon của Hà Nội cũng thế, cũng trầm lặng như vậy và cũng tiết ra một hương thơm như vậy. Hương thơm đó ngạt ngào, quyến luyến như một lời tâm sự của người xưa để lại cho người sau, như một lời ân ái của tình nhân để lại cho tình nhân, như một lời tâm sự của một người anh yêu mến gởi cho cô em gái. Bao giờ phai lạt được những niềm yêu thương ấy? Bao giờ “ăn Bắc” lại không có nghĩa là ăn ngon?

Ta mơ ước một ngày đất nước thanh bình, toàn dân sát cánh với nhau ăn mừng Đại Nhật bằng một bữa tiệc vĩ đại có đủ hết cả những miếng ngon Hà Nội.

<<<   Hẩu lốn

(Bắt đầu viết tại Hà Nội mùa thu năm 1952, sửa chữa và viết thêm tại Sài Gòn  năm 1956, 1958, 1959).

Trong vỏ

Posted: by Unknown in Nhãn:
0

Trong vỏ

Có một du khách Úc lần đầu tiên đến SÀI GÒN  đã hỏi người huớng dẫn biết nơi nào có những món ăn ngon mà không có tên trong thực đơn khách sạn không. Người hướng dẫn đang ngập ngừng định trả lời thì vị khách lạ đã nói luôn: muốn thưởng thức một món ngon của một quốc gia nào đó thì đừng có tìm vào nhà hàng sang trọng bởi tìm vào các nhà hàng sang trọng chưa chắc đã có món ngon mà chỉ  có những món đắt tiền mà mình không ưa thích .
 
Thật là lý thú, quả là ông khách đã nói đúng, chắc hẳn ông ta là một khách lãng du sành điệu. Với một tảng thịt loại một tươi rói, một con cá mới đánh bắt được đang giãy đành đạch hay một con gà mái tơ béo núc ních và đầy rổ rau xanh mới hái thì nhà bếp nào chẳng nấu thành những món ngon lành chưa cần phải có tay điêu luyện.

Thế nhưng chỉ bằng những từ thực phẩm thải loại mà tạo được những món " thời trân " mới là bậc siêu. SÀI GÒN xưa có những món đại loại như vậy và được mệnh danh là những món năm vố. Cho đến bây giờ vẫn chưa ai biếtnăm vố là tiếng Tàu hay tiếng Mã Lai, Nhật Bản hoặc là tiếng lóng của ta nhưng chắc chắn là chưa có trong từ điển tiếng Việt .

Món ăn ngon và lạ: Năm Vố

Năm vố là nhũng món gì mà chỉ thấy trong các cửa hiệu cao lâu xoàng xoàng thôi? Cuối cùng rồi mọi người cũng hiểu năm vố là cái tên chung dành cho hững món ăn hỗn độn đủ thứ nguyên liệu thực phẩm nấu lẫn lộn với nhau mang thêm những tên kỳ lạ rồi ăn mãi cũng quen. Ông khách người Úc thì gọi những món đó là Hodde_podge, không phiền anh hướng dẫn viên hướng dẫn mắc công tìm tòi trong mớ kiến thức tiếng Anh của mình từ gì có nghĩa  là năm vố. Cuối cùng đều chấp nhận hai chũ Hodde_podge, có nghĩa là nón hỗn độn từ bữa ấy... thế lá năm vố được mang một cái tên tây cũng kỳ quặc chẳng kém .

Tới một ngày sau này tôi được thưởng thức một món mang ý nghĩa như thế trong một quán ăn nhỏ tềnh toàng của một chú Ba Tàu gần nhà thờ Cha Tam ở Chợ Lớn. Thực đơn ở đây ghi toàn những món kỳ quặc nào " mí quậu  " nào " phán xùi " lủng củng không làm sao hiểi nỏi . Tôi hỏi chủ quán về tên nhũng món đó. Ông ta cuời cười rối đáp bằng một giọng ngô ngọng kiểu Tàu phát âm lơ lớ rất  lạ tai. Ông nói :"nị cứ ăn li khắc pết , ngộ hổng có nói tệc!".

Thôi đành vậy, tôi gọi món phán xùi ăn thử, hóa  ra phán xùi là món cá chẻm nấu nhưng gấp đến miếng thứ hai thì lại là giống cá khác, có đến 4-5 thứ đếu là phần thịt bụng cá tất cả đều được chiên với bột nấm đậu nấu xốt. Một người cùng ăn cùng bàn hỏi tôi: ông ăn món này có thấy ngon không? Chẳng đợi tôi trả lời, ông ta tỏ ra sành sỏi giải thích tràng giang đại hải nhũng điều ông cho rằng tôi chưa hề biết. Ông vẫn thao thao bất tuyệt: tất cả nguyên liệu thực phẩm đều là của đầu thừa đuôi thẹo ở các nhà hàng  lớn thải  ra cả đấy. Chẳng hạn như món xúp cá ông đây cũng có tới vài ba loại, các tiệm sang trọng  người  ta chỉ lọc lấy phần lườn còn phần  bụng đầu đuôi chặt bỏ tất. Thứ cá mà chúng ta đang ăn đây là thịt bụng cá chẻm, cá thu vá có cả cá lóc, may ai người ấy đuợc. Có người được cả cá song bể, cá nuớc ngọt nước mặn đủ cả nhưng chẳng bao giờ được chén miếng phi lê đâu ông nhé, đã bảo là món hỗn độn mà lại. 

Món " chèn chỏ " đã được bưng ra đựng trong một cái thố to bự đậy nắp kín mít. Mở nắp thố ra nùi thơm bốc lên ngào ngạt toả khắp gian phòng chật hẹp. Món này ông bạn mới quen mời tôi ăn chung vì một người không thể ăn hết cũng như ăn lẩu vậy.

Tôi gắp miếng đấu tiên được một khúc ruột lợn non, ông ta chọn chọn vớ được miếng phao câu gà khá to, có lẽ là gà thiến. Tôi đưa miếng  ruột non lên miệng cắn thử bất giác phải kêu lên: " ngon tuỵêt ông ơi "! Ông bạn mới cắn một cái  đã hết môt nửa chiếc phao câu nuốt xong miếng "mồi" ông ta cũng thốt kên ba tiếng: "nhất trần đời ".

Thì ra món Chèn chỏ này là sự hỗn hợp giữa ruột lợn với phao câu gà vài ba thứ nữa chưa nhận ra. Tất cả đều nấu chung với loại hạt gì đó màu trắng như đậu mà không phải đậu cùng vài vị thuốc bắc nữa. Ông vẻ có vẻ thạo đời nói nhỏ :
_ Toàn những vị cường dương đắt tiền cả đấy! Cố mà ăn cho hết kẻo phí!

Tôi đưa đũa gắp tiếp, ông bạn nhìn theo cuới váng lên:
_Ông hên quá đấy, vớ được " nó" rồi

Tôi nhìn nơi đầu đũa thấy khúc gì tròn tròn dài dài, chưa kịp đoán ra thứ gì thì ông bạn đã mách nhỏ
 _ Ngầu pín đấy, đã đời nhé !

Và đây nữa, ông bạn dùng muỗng vớt lên được ba bốn cục gì tròn tròn màu trắng  rồi reo toáng lên:
_ Ngọc kê ông ơi! đúng là ngọc kê rồi, nhất định còn mấy thứ nữa mới gọi là đủ bộ được.

Ông bạn đưa đũa khoắng khoắng trong thố đồ ăn, quả nhiên lát sau gắp thêm đuợc một miếng dày dày to to màu trắng đục, ông ta cười mừng rỡ :           _Sữa đấy, sữa tức là vú bò, bí danh của nó đấy, ông biết không ?

Đúng là trong thố chẻn chỏ gồm đủ: lòng, mông, ngực, dế (dái), sữa (vú) và ngầu pín, toàn là những "của quí "bậc nhất trên đời! Phải đợi đến lúc này, nguời chủ quán gốc Hoa mới giải thích :

_ Chèn chỏ là tiếng lóng của người TRIỀU CHÂU có nghĩa là cuờng dương đấy, bữa nay các ông hên nhé, đêm nay tha hồ mà .................." mà gì " ông ta không nói nữa nữa rồi hai chúng tôi cười cuời rất tế nhị như muốn kể ơn gì đó với chúng tôi, một lúc sau ông lại tiếp:

_ Ngộ có mối ở các tiệm ăn lớn khắp SÀI GÒN. Các " sí phù " (đầu  bếp) ở đấy sau khi nấu phần  ngon cho khách còn lại những thứ năm vố này họ chuyển cả đến đây cho ngộ mua, cho nên món nấu của tiệm ngộ không bao giờ cần dùng thịt cá nguyên con cả. Nếu còn dịp nào khác mời các ông trở lại, còn nhiều món chèn chỏ khác nữa cũng ngon lắm, các ông không thể tìm thấy ở đâu  khác được. Ngộ nói thật thà đấy!

Nói xong ông ta rót từ một cái chai dèn dẹt giắt nơi cạp quần đưa mời chúng tôi mỗi ngưòi chỉ một chén nhỏ xíu và khoe :
_ Diêm vương tửu đấy, uống vào sẽ lấy đêm làm ngày!

Tôi chưa hiểu ý ông nói nhưng đã tưng nghe tên các loại rượu quí của người Tàu nên vội thử luôn. Quả thật chỉ mới hớp một chén nhỏ bằng hạt mít thôi mà đâu ngờ thứ quý tửu vừa qua cổ họng, toàn thân chúng tôi đã nóng bứng bừng, các mạch máu như căng  phồng nên muốn vỡ tung. Ông chủ quán thản nhiên đưa cả hai tay nắm chặt lấy bàn tay hai chúng tôi và se sẽ nói bằng một giọng nửa trấn an nửa dỗ dành kiẽu lấy lòng của những người Hoa lưu vong lang bạt kiếm sống chốn quê người:

_Không sao tâu, không làm sao tâu, lừng có sợ, phải cần như dậy thì nó mới tủ sức dằ mấy thứ món cường dương đó xuống bớt nếu không thì ................thì ngộ hỏng pảo tảm lệc tâu!

Tôi và ông bạn mới làm quen cùng cười rộ lên nắm chặt lấy tay ông ta tỏ ý cảm ơn ông chủ quán` giàu lòng " nhân ái" dành riêng các thứ " báu vật" cho cánh mày râu quen đi ăn lén. Còn tôi cùng kể từ bữa nhậu hôm đó đã hiểu cặn kẽnăm vố là gì, nó là cái tên chung của đủ loại thứ phẩm thải loại ngon lành chứ không phải tên của một món cụ thể nào. Nó còn là nguyên  liệu tươi sống để "chế tạo" ra các món tuyệt hảo như phán xùi, chèn chỏ mà tôi đã may mắn ăn lần đầu trong một bữa tình cờ nơi quán nhỏ chảng có gì sang trọng đúng như lời ông khách sành sỏi người Úc đã nói: muốn tìn ăn những món ngon nổi tiếng thì đừng có bao giò dại dột tìm tới nhà hàng khách sạn đồ sộ, sang chỉ tổ tốn tiền mà món ăn chẳng ra gì. Có ai đó đã có câu triết lý vế ẩm thực rất đúng: "ăn là để thưởng thức míếng  ngon chứ không pahỉ để ngắm nhìn phòng ăn sang trọng" bởi thế cái quán của chú ba Tàu mới tềnh toàng bàn ghế mộc mạc đơn sơ như vậy nhưng món ngon thì chẳng có nhà hàng sang  trọng nào sánh kịp .

Bài sưu tập từ Sách: "Món ngon Sài Gòn"

Xem thêm: Món lạ miền Nam - Vũ Bằng

Trong nhà bếp để thêm thêm

Posted: by Unknown in Nhãn:
0

Trong nhà bếp để thêm thêm

Đàn ông không phải ai cũng tâm lý nắm bắt được ý của phụ nữ trong chuyện ấy. Nhiều người chiều vợ đủ thứ nhưng lại quên chăm sóc mặt tinh thần và sức khỏe tình dục cho vợ khiến các chị em không hài lòng. Xin mời các ông chồng hãy vào bếp, trổ tài làm những món ăn dễ làm, dễ kiếm nhưng lợi ích mang lại thật bất ngờ!

» Bồi bổ sức khỏe trong những ngày đèn đỏ
» Thực phẩm tốt cho sức khỏe tình dục
 
Tôm xào ngô, cần tây: tôm tươi 300g, cần tây 200g, ngô 20g, nước, gia vị, bột đao (hoặc bột sắn, bột năng) vừa đủ. Cần tây bỏ gốc, rửa sạch. Tôm rửa sạch ướp gia vị. Cần tây thái khúc xào cùng dầu ăn rồi cho ra đĩa. Tôm xào chín cho ra đĩa. Ngô nấu cùng với nước sôi, khi chín đổ tôm vào, cho thêm một ít bột đao để nước sánh, múc ra đĩa rồi rắc cần tây lên, ăn nóng. Bài thuốc này giúp bổ thận ích khí, hợp với người bị suy nhược cơ thể.

Món ăn ngon cho nàng thêm sung: Tôm xào ngô non
Tôm xào ngô non
Chim bồ câu hầm câu kỷ tử: câu kỷ tử 60g, chim bồ câu 1 con, rượu 10ml, nước, gia vị đủ dùng. Câu kỷ tử rửa sạch, phơi khô. Chim bồ câu vặt lông, bỏ nội tạng, rửa sạch. Mổ bụng chim rồi cho câu kỷ tử, gia vị rồi tẩm rượu, sau đó dùng kim chỉ khâu bụng chim lại, đem hấp cách thủy khoảng 2 tiếng là được. Món chim bồ câu hầm kỷ tử có công dụng chữa bệnh phụ nữ mắc chứng lãnh cảm, yếu sinh lý.

Ba ba nấu rượu vang: ba ba 1 con, thịt nạc vai hoặc ba chỉ 100g, xương lợn 500g, hành, tía tô, lá lốt, mẻ, gừng, gia vị, đường, rượu vang đủ dùng. Xương lợn rửa sạch, ninh nhừ để làm nước dùng. Ba ba rửa sạch, chặt miếng. Phi thơm hành tỏi rồi cho ba ba vào rang cháy cạnh, nêm gia vị, đường và đổ một ít rượu vang, nước dùng từ xương lợn và đun nhỏ lửa đến khi thịt ba ba chín mềm thì bắc xuống dùng nóng.

Canh thịt nạc nấu sò biển: thịt thăn lợn 150g, thịt sò 150g, gừng tươi 50g, gia vị, nước đủ dùng. Thịt thăn lợn rửa sạch, thái miếng nhỏ hoặc băm. Sò luộc chín, lấy thịt, vỏ thì đem nướng, giã nhỏ, cho vào túi vải buộc kín. Cho thịt và sò vào xào qua rồi đổ nước, bỏ túi vỏ sò, gừng vào đun cùng. Ăn với cơm. Món canh này có tác dụng bổ huyết. Những người hay chóng mặt, ù tai, hay bị ra mồ hôi trộm, phụ nữ bị băng huyết nên dùng.

Mướp đắng xào: mướp đắng (khổ qua) 300g, gia vị, hành, mỡ. Mướp đắng rửa sạch, bỏ hạt, thái miếng mỏng. Bắc chảo lên bếp, đổ dầu ăn cho mướp vào xào chín vừa, rồi cho gia vị vào là dùng được. Trong mướp đắng có nhiều vitamin A, C có tác dụng giảm đường máu, thanh thử giải độc, thích hợp với người có hội chứng hậu trung niên, bốc hỏa thời kỳ tiền mãn kinh, bệnh nhân đái tháo đường đường.

BS. Nghiêm Huệ
Nguồn: Vào bếp để nàng thêm “sung”

Trong con hẻm ăn

Posted: by Unknown in Nhãn:
0

Trong con hẻm ăn

Ốc ngon nhất vào tháng mười, mà không chỉốc luộc,ốc xào các loại, còn có mónbún ốc nóng hổi cũng là món ghiền của nhiều người không kém gì các hàng nghêu sò ốc hến. Mà lạ.ở Sài Gòn, các hàng bún ngon đều trong hẻm

Ai đã từng ra Hà Nội thì thường là biết món bún ốc, sang cả thì ăn ở Hồ Tây, bình dân hơn thì ra Hòe Nhai, Mai Hắc Đế hay thậm chí một góc lề đường nào đó,món bún ốc Hà Nội dù ở quán nào vẫn quyến rũ lạ thường. Nên đôi khi sống ở Sài Gòn mà cứ thèm hương vị một bát bún ốc nóng hổi trong cái lạnh se se của thu Hà Nội. Ừ thì đi tìm mấy hàng bún ốc du Nam, vốn cũng không thiếu ở Sài Gòn này.

Giới thiệu món ăn ngon với ốc

Ốc tháng mười, người Hà Nội
 
Cứ vào giữa thu, cữ tháng mười hàng năm là ốc lại ngon béo lạ thường, dù vẫn có quanh năm. Vào mùa này, người ta không ngại chọn thứ ốc mít tròn o múp míp để tô bún ốc thêm giòn ngon đậm đà, bởi ốc lúc này đương rẻ, không cần phải thay bằng loại ốc to kệch vừa dai vừa cứng hay ốc bươu vàng nhạt toẹt. Tô bún ốc lúc này sẽ thanh thanh mùi giấm bỗng, đỏ au màu cà chua chín xào và ngọt giòn vị ốc. Thế mới đủ thỏa mãn cái khứu giác, thị giác lẫn vị giác của những người sành ăn. 

Vào đến Sài thành này, những hàng bún ốc do người Bắc đứng bếp cũng không đổi vị, không đổi cách nấu là mấy. Người ta tin những người đi tìm món bún ốc ắt phải là tìm đúng cái vị Hà Nội đã từng thưởng thức qua, hoặc từng nghe nói đến. Nên bún ốc không chỉ phải nấu từ nước xương thêm vào nước luộc ốc, hầm cho trong cho khéo, mà còn phải nêm cho có vị chua từ giấm bỗng, cái thứ gia vị nhà quê làm từ bỗng rượu, vốn đang dần mai một trong cuộc sống công nghiệp ngày nay. Rồi nồi nước dùng ấy lại phải có mắm tôm, nhưng nêm nếm liều lượng bao nhiêu, nêm vào lúc nào để nước có vị đậm đà mà không nghe tanh mùi mắm, ấy là cả một nghệ thuật. Lại phải xào cà để lấy màu, chứ dùng màu thực phẩm nhuộm đỏ quạch đến từng cọng bún là cũng hỏng cả món ăn.

Rồi đến ốc. Phải chọn loại ốc vừa ăn, dùng ốc vặn, ốc đá thì nhạt thịt mà vụn miếng, dùng ốc nhồi, ốc bươu to lại đâm cứng và dai. Ngon nhất vẫn là thứ ốc mít hay còn gọi ốc lác, con ốc no tròn mũm mĩm, vỏ có vân, trôn bằng, thịt đầy đến miệng và vàng ươm, ăn vừa giòn vừa ngọt. Món ốc này trong Nam không thấy phục vụ theo kiểu để nguyên con, khách ăn đến đâu lể đến đấy như miền Bắc, nên thường bày cả trên tô, có lẽ để tô bún thêm phần hấp dẫn.

Lại còn gia vị. Khay gia vị thường phải có hũ mắm tôm, hũ giấm bỗng, thêm hũ gừng và có khi cả tỏi ngâm, rồi lại phải có ớt chưng đỏ thắm, thế mới là quán ốc vị Bắc. Khi dọn món, người ta luôn dọn kèm một bát nước mắm gừng chua ngọt, cứ một miếng ốc chấm thêm một miếng nước mắm, khách ăn mới thấy đủ đậm đà.

Mà đừng quên món rau. Rau sống thì tùy nơi, nhưng hàng nào đĩa rau càng ngon thì càng được chuộng. Nào rau muống bào, giá sống, rau chuối, xà lách… và nhất thiết phải có tía tô, kinh giới. Rau chuối không phải loại bắp chuối bào sợi, mà là thứ thân chuối trắng nõn, bào ra mỏng tang trông như những sợi ren xinh xắn, thế mới đúng vị cho món bún ốc này.
 
Món ngon trong hẻm 

Chẳng hiểu sao các hàng bún ốc ngon nổi tiếng ở Sài Gòn này lại chủ yếu nằm trong các ngõ hẻm. Như hàng bún ốc ở ngã tư Huỳnh Văn Bánh - Trần Huy Liệu. 

Quán chỉ bán buổi sáng mà miệt mài bao năm nay, ngày nào nghỉ phải treo bảng ngay đầu hẻm: “Hôm nay bún ốc nghỉ”, kẻo phụ lòng khách tìm đến, lục đục dắt xe vào hẻm rồi về không. Quán này đúng là quán ăn gia đình, tận dụng căn nhà trong hẻm cụt, dùng ngay bếp nhà và phòng khách để làm nơi kinh doanh. Tính ra, quán chỉ có dăm bảy bàn nhưng những người phụ nữ đứng bếp luôn tay phục vụ, chan bún, chần rau… vì nhiều khách chỉ đến để mua mang đi, hay người ngồi ăn ngon miệng lại nhớ đến người ở nhà mà đặt thêm đem về. Ở đây chỉ có bún ốc và bún ốc chả. Bún ốc đúng vị và chả thì khá ngon, chắc và ngọt thịt. Nhưng rau thì không được phong phú lắm, chỉ gia vị là hấp dẫn bởi hũ giấm bỗng màu trắng đục phơn phớt hồng và hũ gừng ngâm vàng tươi.

Còn muốn ăn bún riêu ốc thì có thể đến con hẻm trên đường Đinh Tiên Hoàng, gần sân vận động Hoa Lư. Hàng bún ở đây nấu vị hơi lai Nam nên phù hợp với những ai không thích ăn theo Bắc. Quán cũng nhỏ thôi nhưng đã phải cơi nới, “lên lầu” để phục vụ khách đến ngày càng đông.

Riêng quán bún riêu ốc ở Kỳ Đồng, trong con hẻm xéo xéo ngân hàng Viet- combank thì được khách thập phương khen nức nở. Quán nổi tiếng cũng đã hơn chục năm nay, nên nằm trong hẻm mà luôn tấp nập xe ra vào. Ngoài bún riêu ốc bán đúng vị Bắc, ở đây còn những món ốc ăn chơi mà ai đến cũng thường phải kêu thêm ăn mới đã thèm. Có người thích món ốc gạo hấp lá chanh đơn giản, có người lại thích ốc bươu nhồi thịt cầu kỳ, lại có người không thể không kêu món ốc xào chuối, có mẻ, có mắm tôm và có màu vàng tươi của nghệ. Quán chịu khó chăm chút những tiểu tiết như chén nước mắm gừng thêm ít lá chanh xắt nhuyễn, nước luộc ốc thì có sả và lá chanh nên cứ ngọt và thơm ngào ngạt. Chỉ thế thôi cũng đủ để làm nên vị Bắc đặc trưng giữa đất Sài thành.

Bài: Yên Nghi
Nguồn:Vào hẻmmàăn

Click để xem thêm các món ăn ngon với ốc
-Ốc nhồi xào khế  
-Ốc bươu hấp sả ớt 
-Ốc nấu chuối đậu

Cánh gà chiên dầu mỡ với trái tim tôi

Posted: Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013 by Unknown in Nhãn:
0

Cánh gà chiên dầu mỡ với trái tim tôi


mon ngon moi ngay - Món cánh gà chiên với màu vàng đẹp, phần da giòn, thơm mùi tỏi, mùi mè rang; khi ăn có vị mặn ngọt đậm đà chắc chắn sẽ làm hài lòng cả gia đình bạn. Nhâm nhi từng tí các bạn có thể nhận ra hương vị tuyệt vời của cánh gà, hòa với vị thơm và béo của mè chắc chắn sẽ làm bạn hài lòng với món ăn ngon này, hãy cùng ẩm thực hôm nay vào bếp và chế biến món ăn cho gia đình bạn nhé.

CÁNH GÀ CHIÊN TẨM MÈ
Nguyên liệu:

- 1 kg cánh gà

- 4 muỗng canh nước mắm ngon

- 3 muỗng canh đường

- Mè rang, tỏi.

Thực hiện:

Bước 1:

Cánh gà làm sạch, để ráo rồi cắt đôi; phần đầu nhọn và giữa riêng, phần gốc sát mình gà để riêng. Với phần gốc sát mình gà bạn dùng dao nhỏ cắt các mấu gân rồi tuốt thịt xuống. Chỉ đơn giản vậy nhưng chúng ta đã có một kiểu tạo hình khá lạ mắt cho cánh gà. Hơn nữa với cách làm như vậy sẽ rất tiện lợi cho các em bé có thể cầm ăn dễ dàng.

Bước 2:

Chiên cánh gà trong chảo dầu sôi cho vàng đều, vớt ra rổ cho ráo dầu.

Lưu ý là các bạn nên chiên gà vừa vàng thôi, đừng nên để gà chuyển sang màu nâu thì lát nữa thành phẩm sau khi lăn qua nước mắm sẽ không được đẹp.

Bước 3:

Tỏi bóc vỏ, bằm vụn.

Pha nước mắm với đường, mè, 1/2 chỗ tỏi và tiêu (nếu gia đình bạn ăn cay được) sao cho hỗn hợp hơi keo lại.



Bước 4:

Phi thơm chỗ tỏi băm còn lại trong chảo với chút dầu nóng rồi cho hỗn hợp nước mắm vào (lưu ý bạn nên chỉnh lửa nhỏ), nhanh tay cho gà vào đảo đều.

Cánh gà được áo bên ngoài lớp đường vàng óng, thơm lừng mùi mè rang thì bạn tắt bếp, lấy cánh gà ra đĩa, dùng nóng.

Món cánh gà với màu vàng đẹp, phần da giòn, thơm mùi tỏi, mùi mè rang; khi ăn có vị mặn ngọt đậm đà chắc chắn sẽ chinh phục không chỉ các thực khách nhí mà cả các thành viên khác trong gia đình nữa đấy! Món này dùng làm món nhậu cũng rất tuyệt với am chen bat tràng.

Chúc các bạn thành công và ngon miệng nhé!



Canh dưa với bóng cá

Posted: by Unknown in Nhãn:
0

Canh dưa với bóng cá


món ngon dễ làm Cùng vào bếp hôm nay với  món ăn Canh khổ qua cá viên bạn nhé, vị đắng của khổ qua, hòa quyện với vị ngọt của cá sẽ là món ăn làm bạn thấy hài lòng trong những ngày nóng bức oi ả của mùa hè và ấm cúng trong không khí mát lạnh của mùa đông. nào hãy cùng vào bếp để nấu món ăn ngon cho gia đình nhé

* Nguyên liệu:

- 5-6 quả mướp đắng (khổ qua) cỡ nhỏ

- 200g túi cá viên

- 400 ml nước dùng cá

- 1 mẩu gừng nhỏ, giã dập.

Canh khổ qua cá viên

* Cách làm:

- Mướp đắng rửa sạch, thái khúc với độ dày khoảng 2 cm, bỏ ruột.

- Nhồi từng viên cá vào lõi mỗi khúc mướp đắng, để riêng.

- Đun nước dùng cá với gừng đến khi sôi thì cho mướp đắng đã nhồi cá viên vào, thêm bột nêm cho vừa ăn. Đun sôi, nấu đến khi mướp chín, độ nhừ tùy theo khẩu vị của mỗi gia đình với am chen bat trang.

Chọn cá điêu hồng trong ngày gió mùa

Posted: Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013 by Unknown in Nhãn: ,
0

Chọn cá điêu hồng trong ngày gió mùaTuy cá điêu hồng được lai tạo từ giống cá rô phi, thế nhưng giá của nó đắt hơn.

Chọn cá điêu hồng trong ngày gió mùa
Đi một vòng chợ, điều đầu tiên mà mình nhận thấy là giá của hầu hết các mặt hàng thực phẩm đều tăng nhẹ. Có lẽ một phần do ảnh hưởng của thời tiết nên giá cả mới biến động theo chiều hướng bất lợi như thế. Thông thường, nếu nhiệt độ ngoài trời giảm thì giá thực phẩm cũng theo đó mà tăng lên. Mấy hôm nay đang có gió mùa nhẹ, có lẽ vì vậy nên tạm thời giá cả cũng bị ảnh hưởng.

Nơi mà mình ghé qua đầu tiên là khu thủy hải sản. Khu này hầu như không lúc nào vắng vẻ cả các mẹ ạ. Mình nhận thấy giá các loại hải sản nước mặn không tăng, nhưng các hải sản nước ngọt thì lại tăng nhẹ, khoảng 5 – 10% so với hồi đầu tuần.

Các loại cá tăng giá nhiều nhất là cá rô phi, cá trắm, cá chép. Cá rô phi từ mức 38.000 – 40.000 đ/kg hồi đầu tuần đã tăng lên đến mức 45.000 đ/kg (với loại cá từ 8 lạng đến 1kg/con). Cá trắm đen nguyên con cỡ nhỏ (7 lạng – 1kg/con) tăng từ 35.000 đ/kg lên 40.000 đ/kg. Cá trắm đen loại to đã làm sạch, cắt khúc có giá 70.000 đ/kg (tăng 2.000 đ/kg). Cá chép tăng 3.000 đ/kg, lên mức 60.000 đ/kg.

Tôm đồng hôm nay có vẻ khá tươi. Tôm loại nhỏ (tôm riu) có giá 12.000 đ/lạng. Tôm đồng to hơn một chút có giá 13.000 đ/lạng. Cá rô đồng cũng có giá 13.000 đ/lạng, cá diếc là 7.000 đ/lạng. Cua có giá 15.000 đ/lạng, các loại trai, ốc là 15.000 đ/kg, hến có giá 20.000 đ/kg.

Mình chọn một con cá điêu hồng cho bữa trưa. Cá điêu hồng vẫn ở mức 80.000 đ/kg (loại 8 lạng – 1kg/con). Cá to hơn thì có giá đắt hơn một chút. Tuy nó là giống cá lai từ cá rô phi đen và thịt của hai loại cá này có chất lượng và thành phần dinh dưỡng tương tự nhau, thế nhưng giá cá điêu hồng bao giờ cũng đắt hơn rô phi đen.
Chọn cá điêu hồng trong ngày gió mùa
Giá cả các loại thịt cũng tăng nhẹ. Mặt hàng thịt lợn thì có sườn, thịt thăn tăng thêm 5.000 đ/kg, còn lại vẫn giữ giá. Thịt bò tăng không đáng kể, vẫn ở mức từ 180.000 – 250.000 đ/kg. Thịt gà công ngiệp, thịt vịt vẫn là 60.000 – 65.000 đ/kg. Thịt gà ta tăng lên 140.000 đ/kg.

Tới khu hàng rau, mình cứ phải phân vân mãi không biết nên chọn loại rau nào làm thức ăn hôm nay, bởi vì rau xanh có vẻ khá già. Rau ngót còn có cả hoa, không non như dạo trước nữa. Rau muống thì chỉ thỉnh thoảng mới có hàng có rau muống trắng, còn lại là rau muống đen. Tuy nhiên cô bán hàng lại khuyên mình: “Rau muống đen trồng ở dưới ao, kênh, mương nên không sợ bị phun thuốc sâu, chỉ có điều nhìn nó hơi già một chút. Còn rau muống trắng nhìn thì non và ngon đấy, nhưng lại rất hay bị phun thuốc và bón nhiều đạm”. Cuối cùng mình cũng nghe theo lời khuyên của cô bán hàng và chọn một mớ rau muống đen về làm món xào.

Theo Eva

Chè ngô non bột báng nóng hổi

Posted: by Unknown in Nhãn: ,
0

Chè ngô non bột báng nóng hổi Cuối tuần nhiều thời gian làm món chè ngô đãi cả nhà nhé. Một mon an ngon cho bữa phụ của gia đình bạn.

Chè ngô non bột báng nóng hổi
Nguyên liệu:

- Ngô nếp non: 1 bắp
- Ngô ngọt non: 1 bắp
- Bột báng (hạt chân châu nhỏ): 20 gr
- Nước dừa (nước cốt dừa): 1 quả
- Cùi dừa: 100 gr
- Đường
Chè ngô non bột báng nóng hổi
Thực hiện:

Bước 1: Bột báng ngâm nước cho nở.
Chè ngô non bột báng nóng hổi
Bước 2: Ngô rửa sạch, dùng dao gọt mỏng hạt ngô. Gọt chia hạt ngô làm 3 - 4 và gọt đến sát lõi, chừa lại phần mày ngô.
Chè ngô non bột báng nóng hổi
Bước 3: Cho bột báng, nước dừa (nước dừa ít thì cho thêm chút nước lã), lõi ngô và ngô vào đun sôi thì hạ bớt lửa để ninh ngô cho khỏi trào.
Chè ngô non bột báng nóng hổi
Bước 4: Cùi dừa nạo bỏ phần vỏ nâu rồi bào sợi.
Chè ngô non bột báng nóng hổi
Bước 5: Khi ngô chín nhừ, bột báng nổi lên và chuyển màu trong thì cho lượng đường vừa ăn vào quấy cho tan đường. Đun thêm vài phút rồi tắt bếp (nếu muốn ăn sánh đặc thì có thể pha bột năng (bột sắn dây) với chút nước cho vào nồi ngô quấy đều cho chè sánh lại, còn bột chuyển màu trắng trong là được).
Chè ngô non bột báng nóng hổi
Bước 6: Cho chè ngô non ra bát, rắc dừa nạo lên trên (nếu thích vị béo ngậy thì ăn cùng nước cốt dừa).

Trông món chè hấp dẫn quá! Chúc các bạn ngon miệng và vui vẻ nhân dịp cuối tuần!

Thùy Nguyễn(Eva)

Chè Ngô Khoai Lang giản dị mà ngon

Posted: by Unknown in Nhãn: ,
0

Chè Ngô Khoai Lang giản dị mà ngonChè ngô khoai lang thơm ngon thanh mát sẽ làm dịu đi cái nóng mùa hè.

Cách nấu chè ngô khoai lang rất đơn giản chị em nhé!

Nguyên liệu:

- Khoai lang vàng: 1 củ
- Ngô nếp: 2 bắp
- Nước cốt dừa
- Bột sắn dây
- Đường phèn
Cách làm:

Bước 1
: Ngô nếp tẽ hạt rửa sạch, để ráo. Phần lõi ngô giữ lại để luộc lấy nước.
Bước 2: Khoai lang vàng gọt vỏ cắt miếng nhỏ vừa ăn. Ngâm khoai lang trong âu nước có pha chút muối để tránh khoai không bị thâm.
Bước 3: Cho hạt ngô cùng lõi ngô vào đun khoảng 10 phút đến khi thấy hạt ngô chín mềm, bỏ phần lõi ngô đi rồi đun nhỏ lửa.
Bước 4: Vớt khoai ra cho ráo rồi cho khoai vào đun cùng ngô. Đun đến khi khoai chín mềm.
Bước 5: Cho ít nước cốt dừa vào nồi chè, dùng muôi khuấy đều lên.
Bước 6: Cho đường phèn vào nồi chè. Trong lúc đợi đường tan, hòa một ít bột sắn dây với nước lọc rồi từ từ đổ vào nồi chè, nhanh tay dùng muôi khuấy đều lên.
Bước 7: Đun thêm 3-5 phút nữa tắt bếp chút chè ra bát.
Chè ngô khoai lang là món chè dân giã, vị ngọt mát sẽ giúp giải nhiệt trong cái nắng oi bức của mùa hè bạn nhé.

Chúc bạn ngon miệng với chè ngô khoai lang!

Quý Phạm(Eva)